Hôm nay, tôi tình cờ bắt gặp bức ảnh này. Một gam màu xanh thẫm của buổi chạng vạng, tiếng sóng vỗ rì rào trong tâm tưởng và một bóng lưng cô độc đứng trước đại dương mênh mông. Nhưng điều giữ tôi lại lâu nhất không phải là cảnh vật, mà là dòng chữ ấy...
Người ta nói nhiều vì họ sợ không ai lắng nghe. Sợ không ai biết họ đang nghĩ gì. Sợ bị hiểu lầm. Sợ bị lãng quên...
Người trí tuệ thì khác. Họ không cần phải hơn ai, không cần phải thắng điều gì. Họ vẫn suy nghĩ sâu, vẫn nhìn rộng, nhưng họ biết đủ. Biết cái gì nên theo, cái gì nên buông. Họ sống như thể cuộc đời là một dòng sông — có đoạn siết, có đoạn lặng — và không đoạn nào cần phải cưỡng lại.